Thiên Mụ nằm soi bóng xuống dòng sông cách trung tâm thành phố Huế 7 km về phía Tây, tính từ cầu Phú Xuân. Đây là một trong những ngôi chùa cổ kính nhất của VN, là một biểu tượng của đất Thần kinh.
Tọa lạc trên một ngọn đồi thấp thuộc địa phận Phường Trường An. Chùa được lập khoảng năm 1684 có tên là Vĩnh Ân. Năm 1689 chúa Nguyễn Phúc Trăn ban ''Sắc tứ Quốc Ân tự'', từ đó chùa có tên là Quốc Ân.
Chùa tọa lạc tại ấp Ngũ Tây làng An Cựu, bên trái núi Thiên Thai, nên có tên là Thiên Thai Thuyền Tôn tự, hay còn gọi là Thiên Thai nội tự, để phân biệt với Thiên Thai ngoại tự ở làng Dương Xuân.
Tọa lạc trên một đồi thông cách trung tâm Huế khoảng 5 km về phía Tây Nam. Chùa do Hòa thượng Nhất Ðịnh dựng khoảng năm 1843, lúc đầu có tên là AN DƯỠNG AM, quy mô còn nhỏ. Năm 1848, các thái giám triều Nguyễn xin nhà vua ban cấp, đồng thời tự đóng góp xây dựng lại chùa đồ sộ như hiện nay, với hy vọng sau khi chết, nơi đây sẽ trở thành chỗ thờ tự linh hồn của mình.
Chùa tọa lạc trên một khoảnh đất cao, rộng, bằng phẳng thuộc địa phận phường Trường An, cách trung tâm thành phố Huế 2 km về hướng nam. Mặt chùa hướng đông nam, trước có núi Kim Phụng làm án, bên phải giáp đường Điện Biên Phủ, bên trái có chùa Linh Quang và nhà thờ cụ Phan Bội Châu, phía sau có chùa Thiên Minh.
Mặc dầu không nằm trong loạt những ngôi quốc tự danh tiếng ở xứ Thuận Hoá-Phú Xuân-Huế như chùa Thiên Mụ, chùa Thánh Duyên, chùa Diệu Đế, chùa Giác Hoàng...nhưng chùa Quốc Ân lại là một trong những ngôi Tổ đình danh tiếng và lâu đời bậc nhất tại cố đô Huế. Đặc biệt mãi cho đến nay, chùa Quốc Ân lại là một trong những ngôi Tổ đình còn bảo lưu được nhiều dấu ấn văn hoá Phật giáo trong các thời kỳ từ Thuận Hoá đến Phú Xuân và Huế bây giờ.
Dừng chân ở giếng Hàm Long để tận hưởng những giây phút mát mẻ nhờ những gàu nước trong trẻo được kéo lên ở độ sâu hơn 4m, du khách sẽ thanh thản khi bước lên những bậc cấp vào chùa Báo Quốc trên đồi Hàm Long.
Là một tôn giáo có số giáo dân đông vào hàng thứ 2 (sau Phật giáo) ở Thừa Thiên Huế, Thiên chúa Giáo có lịch sử du nhập và phát triển ở Ðàng Trong khá sớm. Trên địa bàn Thành phố Huế, ngôi giáo đường xuất hiện sớm nhất là nhà thờ Phường Ðúc (thế kỷ XVIII).