Cung An Định sôi động cùng Festival

Đêm 7.6, sân khấu Cung An Định sống động với các chương trình âm nhạc trẻ trung, sôi nổi. Mở màn cho bữa tiệc âm nhạc đặc sắc là những ca khúc trữ tình, nhẹ nhàng, sâu lắng của ca sĩ Lê Cát Trọng Lý.

Nghiền ngẫm các ca khúc của chị, ta thấy có niềm khát khao được yêu và được cống hiến hết mình cho tình yêu. Khi yêu, người ta thường lúng túng khi đối diện với người mình yêu  “anh lúng túng anh”, “em lung túng em"; có cả sự mơ hồ, lo lắng mông lung: “con đường đi tìm kiếm tình yêu sao cứ lung túng, cứ rối như tơ vò". Đó là sự “chêch vênh” trong tình yêu, sự nổ lực của cả anh và em: “Thương em anh trèo non cao, mua mưa thâu mây tan mệnh bạc. Thương anh em lội sâu sông, trôi hương, trôi hoa tan phận ngọc…”. Khát vọng được yêu mãnh liệt “còn chờ gì hỡi anh hôn em, ôm em cho nát chêch vênh”.

Tình yêu, đó là nỗi nhớ nhung da diết và cả giận hờn trách móc, em trách anh nên “em ném anh lên núi...”. Và cả sự cô đơn trong tình yêu: “trưa em về một mình trên con đường độc đạo của riêng em, với tình yêu độc đạo dành cho anh”(Con đường độc đạo). “Em cứ thương anh” cho dù anh không đáp lại “tình yêu đâu dễ xin thêm”. Giọng hát trữ tình hòa âm trong tiếng đàn ghi ta trầm bỗng, tiếng vĩ cầm du dương lôi cuốn được đông đảo bạn trẻ và du khách nước ngoài đến xem.

Đoàn ca múa nhạc quân đội với những lời ca, điệu múa đậm đà bản chất dân tộc như “Việt Nam quê hương tôi”. “Thơ tình cuối mùa thu”, “Xuân bên em”, “Gạo mới”, “Hà Nội linh thiêng và hào hoa” đã truyền sức sống mạnh mẽ, tình yêu quê hương Tổ Quốc đến với hàng trăm khán thính giả có mặt sân khấu phía Đông lúc đó. Những điệu múa quạt, múa xèo, múa gậy do tốp ca nam nữ trình bày; lời ca mạnh mẽ, khỏe khoắn của các nam ca sĩ; tiếng hát dịu dàng, đằm thắm của các nữ ca sĩ mang hơi thở của đất nước, bầu nhiệt huyết của con người Việt Nam đến với du khách gần xa.

Bên cạnh đó, nghệ sĩ Diogal từ Senegal mang đến Festival âm hưởng của xứ sở xa lạ Tây Phi. Trên nền tiếng trống, những bản folk ballad ngọt ngào đã lột tả niềm đam mê cháy bỏng của người nghệ sĩ. Có một chút gì đó hoang dã, một chút gì đó nảy lửa trong từng nốt nhạc, từng âm điệu. Với tiết tấu nhanh, mạnh, nghệ sĩ Diogal đã khuấy động khán đài sân khấu Trung tâm, rất đông khán giả Việt Nam và ngoại quốc đã đứng dậy, cùng hòa theo tiếng trống, nhảy theo điệu nhạc.

Và Ban nhạc Los Tradicionales gồm 5 thành viên mang theo tình hữu nghị hai nước Việt Nam – Cu Ba đến với Festival Huế 2010. Giai điệu đặc trưng cùng với các nhạc cụ bản địa như: guitar, marimbula, requinto-guitar, macaras và trống bongo đã đem đến cho người xem những giây phút trải nghiệm mới lạ. Dưới sự chỉ huy của nghệ sĩ Carlos Puebla – nhà biên soạn nhạc, giọng ca chính của nhóm; các nghệ sĩ Santiago Martinet – ca sĩ, nhạc công ghita; nghệ sĩ Rafael Lorenzo – nhạc công marimbula và Pedro Sosa – ca sĩ, nhạc công maracas đã biểu diễn những ca khúc vui tươi, hào hứng. Các bài hát như Son, Bolero, Guaracha, Sucu sucu, Conga và Guajira là sự kết hợp giữa thơ và nhạc; giữa những loại hình âm nhạc truyền thống của Cuba với tài năng bẩm sinh của nhà soạn nhạc thiên tài Carlos Puebla. Các tiết mục phong phú, độc đáo của “Los Tradicionales” đã được công chúng yêu nhạc hưởng ứng, vỗ tay nhiệt liệt.

Khán giả Huế, du khách trong và ngoài nước có dịp được đắm mình trong một đêm nhạc giàu bản sắc văn hóa. Còn nhiều chương trình nghệ thuật hấp dẫn được trình diễn trong những buổi tối tiếp theo.

 

Diệu Hương
 
Các kỳ Festival Huế
Đăng ký nhận tin
---